Không còn là ảnh nữa mà là những bức tranh thiên nhiên say đắm lòng người

 

Và cả những khung hình lay động hồn người khi ta giương máy lên: lung linh và rực rỡ dưới nắng với màu vàng. Không còn là ảnh nữa mà là những bức tranh thiên nhiên say đắm lòng người.

Đường lên xứ Mù nghe thì không xa lắm. Chỉ 300km từ Hà Nội nhưng cung đường không hề đơn giản chút nào. Vào thời điểm tôi đi cách đây 2 năm: qua Sơn Tây vào Thanh Sơn; đi Thu Cúc rồi vào Yên Bái đều là những khúc đường quanh co và nhiều khi là đường xấu. Từ Nghĩa Lộ lên Mù Cang Chải là cuộc hành trình với thử thách thật sự. Đèo Khau Phạ là 1 trong tứ đại đỉnh đèo với phong cảnh và tầm nhìn phi thường nhưng mặt đường rất ghồ ghề và nhiều ổ... voi.

Nếu bạn là người cầm lái thì bạn phải tập trung quá nhiều vào mặt đường và không thể tận hưởng được thiên nhiên núi rừng hùng vĩ ngay trước mắt bạn. Tôi cũng vì quá chú tâm chú ý tay lái xử lý mặt đường mà đã phóng qua mất bản Lìm Mông ở chân đèo Khau Phạ lúc trở về. Và luyến tiếc khôn nguôi.

Thật tuyệt khi được đi chung với bạn bè lên ngắm Mù Cang Chải

Đặc sản xứ Mù Cang Chải làm say đắm bao trái tim chính là những ruộng lúa bậc thang ngút ngàn tầm mắt. Vào cuối tháng 9 đầu tháng 10 lúa chín vàng gần như khắp xứ này, dệt nên một tấm thảm màu vàng lung linh. Dưới ánh nắng chói chang của núi rừng, màu vàng đó ngập tràn ống kính của bạn. Choáng ngợp và ngạt thở. Trong ánh dương chiều muộn tầm 6h chiều, mặt trời đổ một vạt nắng dài nhấp nhô khắp các sườn núi nơi đây.

Người Mông trồng lúa trên các thửa ruộng bậc thang từ thấp ngay chân núi cho tới tận đỉnh cao chót vót. Và ngay lập tức chúng ta có thể hình dung bao sức người được đổ vào để từng cây lúa lớn lên trĩu hạt như vậy. Tình yêu của người Mông dành cho cuộc sống chính là ở những thửa ruộng bậc thang này.

Mù Cang Chải làm say đắm bao trái tim chính là những ruộng lúa bậc thang ngút ngàn tầm mắt

3 xã chính của huyện Mù Cang Chải được trao tặng danh hiệu danh thắng quốc gia là Chế Cu Nha; La Pán Tẩn và Dế Xu Phình. Trong đó thì Dế Xu Phình có tính biệt lập hơn do cách ngăn bởi dòng suối chảy liền mạch với sông Nậm Lim. Dòng suối lớn và sâu. Xe của tôi cũng đã cố gắng thử vượt suối mà không được. Các chú bé người dân tộc đang chơi và tắm ở dòng suối nói rằng cho dù có qua được thì đường vào ruộng lúa của xã cũng rất khó khăn với ô tô. Chúng tôi để ô tô lại bên suối và thuê xe máy đi vào. Đường gian khó nhưng không làm khó trái tim.

Sau 1 chặng chạy xe máy tưởng chừng như không dứt đó chúng tôi đã lên được chỗ mà người Mông gọi là cổng Trời. Tại đây những khung hình tuyệt mỹ hiện ra: những thửa ruộng bậc thang đẹp nhất xứ Mù. Không còn là cảnh và hình ảnh nữa. Nó là những bức tranh tuyệt sắc với màu vàng ngất ngây khiến tim tôi tan chảy.

Lung linh và rực rỡ dưới nắng với màu vàng của những thuở ruộng bậc thang

Sẽ là thiếu sót nếu chỉ nói tới thiên nhiên xứ Mù. Con người vùng cao với nụ cười đầy thương mến cũng là hành trang tôi mang theo về Hà Nội. Đầy hồn nhiên khi nhận kẹo và quà trẻ em vùng cao dạy lại cho tôi những khoảnh khắc hồn nhiên tuổi thơ đúng nghĩa nhất. Trong trưa nắng trên đường đi lên núi xa khỏi trung tâm Mù Cang Chải tôi gặp những cậu bé cô bé dân tộc đi một mình. Nhận kẹo rất vui thích nhưng lại nhận ít tiền là mấy chục ngàn với vẻ bẽn lẽn. Tôi như tìm lại được chính mình, được trở về với tuổi thơ xa tít tắp ở quê ngày xưa.

Đã vài năm trôi qua rồi từ lần cuối tôi tới với Mù Cang Chải. Cho dù có thể sẽ rất lâu tôi mới được trở lại nơi đây nhưng những khoảnh khắc bình yên mà không gian thiên nhiên và con người nơi đây mang lại cho tôi vẫn khiến trái tim tôi lỗi nhịp khi nhớ về nó. Bình yên đó dù là một thoáng vẫn làm cho tim tôi mềm!

Nguyễn Tuấn Hải/VietNamNet

© 2015 dulichchung.vn DMCA.com Protection Status

Địa chỉ: Tầng 4, 166 phố Huế, Q. Hai Bà Trưng, Hà nội

Hotline: 02473007733. Email: admin@dichung.vn